“ Ở đâu trăng có nhớ người

Ở đây đang có một người nhớ trăng.”

Hai câu thơ trên là mình sưu tầm được, đây cặp câu lục bát về tình yêu, diễn tả nổi nhớ của 2 người đang yêu xa.

Người yêu ở đâu, có nhớ người ở đây không? Người ở đây luôn nhớ người ở đó, nhưng chỉ có thể nhìn trăng để tưởng tượng. Trăng là biểu tượng của sự lãng mạn, nhưng cũng biểu tượng của sự cô đơn và xa cách. Trăng là vật chung của hai người, nhưng cũng là vật chia rẽ hai người.

Bạn có thể hiểu 2 câu thơ trên thể hiện tình yêu chân thành và trọn vẹn của người viết. Dù có cách trở, dù có khó khăn, người viết vẫn luôn giữ vững niềm tin và hy vọng vào tình yêu. Người viết không đòi hỏi gì từ người kia, chỉ mong người kia cũng có chút tình cảm cho mình. Người viết không buồn phiền hay oán trách, chỉ biết yêu thương và chờ đợi.

Thơ hay về tình yêu

Mẫu truyện ngắn – Nhớ trăng

Thành phố Sài Gòn những năm 1980-1990 đang dần hồi sinh sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Cuộc sống người dân còn nhiều khó khăn nhưng đây đâu cũng những hy vọng mới về một tương lai tươi sáng hơn. Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong một hẻm trên đường Lý Thái Tổ, Vân sống cùng bà ngoại từ nhỏ. Cô bé mồ côi cha mẹ, chỉ còn bà ngoại là người thân duy nhất. Nhưng Vân lại là đứa trẻ vô cùng lạc quan và luôn biết tự lập. Vân theo học trường cấp 3 gần nhà, ban ngày đi học và chiều tối thì phụ bán vé số cùng bà. Dù cuộc sống khó khăn nhưng Vân luôn mỉm cười với hi vọng về một ngày mai tươi sáng.

Một hôm, có một chàng trai tên Minh chuyển đến sống cạnh nhà Vân. Anh vừa tốt nghiệp đại học tại Hà Nội và vào Sài Gòn lập nghiệp. Minh xuất thân trong một gia đình khá giả, được học hành đầy đủ nên rất thông minh và tài giỏi. Chàng trai có ngoại hình cao ráo, đôi mắt sáng và nụ cười rất ấm áp. Minh thường xuyên giúp đỡ Vân và bà trong những công việc vặt vãnh. Từ từ, tình cảm của Minh và Vân nảy nở. Hai người trẻ yêu nhau say đắm.

Một hôm, Minh bất ngờ chia tay Vân vì anh phải trở về Hà Nội thực hiện nghĩa vụ quân sự. Vân day dứt không yên, cô sợ rằng khoảng cách xa xôi sẽ khiến Minh quên mình mất. Trước khi đi, Minh trấn an Vân:

“- Em đừng lo lắng, dù có xa cách bao lâu anh vẫn mãi yêu em. Hãy chờ anh, sau 2 năm anh sẽ trở lại bên em.”

Khoảng thời gian ấy, mỗi đêm trăng sáng, Vân lại ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn vầng trăng và tự hỏi không biết Minh có còn nhớ đến mình hay không. Cô thầm nhủ: “Không biết ở đâu trăng có nhớ đến người? Nhưng ở đây, Vân vẫn luôn nhớ về anh…”.

Tại Hà Nội, Minh cũng luôn dõi mắt nhìn về phương Nam, nơi có người con gái anh yêu đang chờ đợi. Không một ngày nào Minh quên Vân. Anh quyết tâm sau khi hoàn thành nghĩa vụ sẽ về bên cô và cưới cô làm vợ.

Hai năm chinh chiến xa xứ trôi qua, Minh hết sức mong ngóng ngày được trở về bên Vân. Anh thu xếp hành trang và lên đường về Sài Gòn, lòng bồi hồi nhớ về người yêu.

Trên đường về Sài Gòn, xe Minh bất ngờ va chạm mạnh với một xe tải. Tai nạn quá bất ngờ khiến anh không kịp phản ứng. Xe Minh bị hư hỏng nặng, còn anh thì bị thương rất nghiêm trọng.

Nằm trong vũng máu, Minh cố sức mở mắt nhìn lên bầu trời. Anh thấy mình không thể cử động được nữa. Ý nghĩ đầu tiên của Minh là Vân – người con gái mà suốt hai năm qua anh khắc khoải nhớ thương.

“Vân ơi… em có hay anh đã gặp nạn? Anh xin lỗi vì đã không thể giữ lời hứa… quay về bên em…” – Minh thều thào trong đau đớn.

Máu tươi bắt đầu tràn ra từ miệng và mũi Minh. Anh biết mình không thể sống sót. Những hình ảnh về Vân hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Minh day dứt vô cùng khi phải ra đi mà không thể gặp lại Vân lần cuối.

“Em yêu… anh xin lỗi… Hãy tha thứ cho anh… Vĩnh biệt em…”

Đó là những lời cuối cùng của Minh trước khi anh nhắm mắt ra đi mãi mãi, bỏ lại sau lưng niềm nuối tiếc vô hạn. Một tình yêu đẹp đã khép lại đột ngột trong bi kịch.

Tin buồn ập đến, Vân sụp đổ hoàn toàn. Cô không thể tin Minh đã ra đi mãi mãi khi họ đã gần được đoàn tụ. Những ngày sau đó, Vân sống trong nỗi đau đớn tuyệt vọng.

Mỗi đêm trăng, cô vẫn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phương xa. Giọt lệ lăn dài, Vân thì thầm:

“Anh yêu ơi, trăng giờ này có còn nhớ người xa xôi? Em vẫn mãi ở đây, chờ mong anh quay về bên em…”

Câu chuyện cảm động về tình yêu Vân và Minh một lần nữa khẳng định rằng: Tình cảm chân thành có thể vượt qua cái chết. Khi yêu thương sâu sắc, người ở lại sẽ mãi mãi trung thành, bất chấp sự phũ phàng của số phận.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Cóp cái gì mà cóp :))